Tự mua nhà để được ở riêng nhưng vẫn phải sống chung, tôi đệ đơn ly hôn thoát cảnh 'giúp việc' cho nhà chồng

15/10/2022 09:37
Tự mua nhà để được ở riêng nhưng vẫn phải sống chung, tôi đệ đơn ly hôn thoát cảnh "giúp việc" cho nhà chồng

 

Ngay ngày hôm sau tôi viết đơn ly hôn và yêu cầu chồng ký, tôi nói với anh rằng tôi thà mất nửa cái nhà này mặc dù toàn bộ tiền mua nhà là của tôi chứ không chấp nhận sống cuộc đời "giúp việc" mệt mỏi như hiện tại.

Nhà tôi với nhà chồng không môn đăng hộ đối nên bố mẹ tôi không ưng thuận. Thế nhưng tôi cảm thấy chỉ cần hai người yêu nhau thật lòng thì sẽ không có vấn đề gì. Tôi bất chấp sự phản đối của bố mẹ, làm đám cưới với anh và trở về quê hương anh tìm việc. Trước khi rời đi, bố mẹ tôi thương con nên đã giao cho tôi một số tiền họ đã dành dụm từ lâu để phòng thân, đồng thời liên tục nhắc nhở tôi không được để nhà chồng biết sự tồn tại của số tiền này.

Tưởng rằng có tình yêu thì điều gì cũng có thể vượt qua nhưng tôi đã bị sốc từ những ngày đầu về làm dâu. Bố mẹ chồng đối xử với tôi rất lạnh nhạt, họ thành kiến rằng gái tiểu thư thì chỉ giỏi ăn chơi chứ chẳng làm nổi việc gì ra hồn, nhất là việc đồng áng nhà họ. Hàng ngày bố mẹ chồng đi làm đồng, tôi ở nhà vẫn cố gắng cơm nước tinh tươm nhưng họ vẫn không vừa ý, hơn nữa còn ca thán đủ điều khiến tôi rất mệt mỏi.

Tôi đã tâm sự điều này với chồng, đề nghị anh chuyển ra ngoài sống riêng cho thoải mái và tiện đi làm hơn. Thế nhưng chồng tôi không đồng ý vì cho rằng đi thuê trọ thì quá lãng phí trong khi công việc của 2 đứa cũng chưa ổn định, lương lậu lại thấp. Để thuyết phục chồng, tôi đành nói với anh về khoản tiền bố mẹ cho, có thể đủ để mua một căn nhà nhỏ trong thị trấn.

Sau khi mua nhà, chúng tôi chỉ sửa sang lại một cách đơn giản và dọn đến ở luôn. 2 vợ chồng phấn khởi lắm nhưng không vì thế mà quên nghĩa vụ với bố mẹ chồng. Chúng tôi thỏa thuận hàng tháng sẽ trả tiền sinh hoạt cho nhà chồng và mỗi tuần về nhà một lần, để bố mẹ chồng không nghĩ rằng con trai lấy vợ vào thì quên bố mẹ. Bố mẹ chồng cũng vui vẻ đồng ý với kế hoạch này của chúng tôi, thế nhưng cuộc sống của tôi mới yên ổn được 1 tháng thì lại xảy ra biến cố.

Vào một ngày cuối tuần, bố mẹ chồng đột ngột xuất hiện trước cửa nhà tôi và thông báo sẽ dọn đến đây ở cùng, rằng họ đã vất vả cả đời để chồng tôi được như bây giờ và nay vợ chồng tôi phải có trách nhiệm chăm lo. 

Tôi sốc đến ngỡ ngàng. Tôi đã bỏ tiền riêng bố mẹ cho để mua căn nhà này, tôi cũng chấp nhận biếu tiền bố mẹ chồng mỗi tháng theo ý chồng để được ở riêng, vậy mà giờ đây tôi lại phải tiếp tục chịu cảnh sống chung với mẹ chồng? Hơn nữa bố mẹ chồng mới ngoài 50 tuổi, họ còn khỏe và làm việc đồng áng được, tại sao phải sống dựa dẫm vào chúng tôi, bắt chúng tôi phải chăm sóc?

Tôi liền từ chối khéo nhưng không ngờ chồng lại đồng ý ngay. Tôi cứ ngỡ anh hiểu rất rõ mong muốn ở riêng của tôi và lần này anh sẽ đứng về phía tôi, ai ngờ anh lại thuận luôn theo ý họ với lý do nhà còn đủ phòng, họ sống cùng càng vui và càng tiện cho chúng tôi phụng dưỡng tuổi già. 

Nghe những lời con trai nói, mẹ chồng hớn hở mang đồ vào phòng ngay mà không thèm đoái hoài gì đến tôi. Tôi sững người không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó tôi kéo chồng vào phòng chất vấn tại sao anh lại tự ý quyết định, tại sao anh lại cố tình làm trái mong muốn của tôi?

Chồng tôi liền nhẹ giọng giải thích rằng anh cố tình làm thế vì từ chối chắc chắn bố mẹ sẽ phật ý rồi giận dỗi. Rằng họ sống ở thôn quê quen rồi, ở đây chắc chắn sẽ chỉ được một thời gian sẽ chán và tự đòi về thôi nên tôi không phải lo… Nghe chồng thuyết phục tôi cũng đành hy vọng những gì anh nói là thật, chấp nhận ở chung một thời gian.

Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống của tôi càng trở nên tất bật vất vả hơn rất nhiều. Là người mới ở công ty, tôi bận rộn đến mức không có thời gian uống nước, thế rồi về nhà lại phải lo toan nhà cửa cơm nước cho cả gia đình chồng. Đã thế bố chồng kén ăn, mẹ chồng khó tính suốt ngày chê trách chỉ trích khiến tôi càng ngày càng mệt mỏi, suy sụp. 

Về phần chồng tôi, anh dường như không để ý gì đến sự vất vả của vợ mà còn tỏ ra phấn khởi vì vẫn được sống trong vòng tay yêu thương của bố mẹ, lại hãnh diện mỗi khi có người khen giỏi giang hay hiếu thảo vì sớm mua được nhà cửa khang trang đón bố mẹ về chăm sóc. Nhìn 3 người nhà họ ngày nào cũng nói cười vui vẻ mà bản thân ngày càng phờ phạc, lòng tôi như phát điên. Đến khi không thể chịu đựng được nữa, tôi một lần nữa đề nghị chồng tìm cách đưa bố mẹ về nhà cũ hoặc thuê một căn phòng khác cho họ ở, nếu không tôi sẽ tự nói.

Chồng tôi chẳng những không đồng ý còn mắng tôi ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Thậm chí khi tôi cương quyết, anh còn nói ngôi nhà này tài sản chung vì có sau hôn nhân, nên anh ta không đồng ý thì tôi cũng không được phép đuổi bố mẹ anh ta ra khỏi nhà. Lúc này tôi mới hiểu rõ dã tâm của chồng, hóa ra trước nay anh ta và bố mẹ anh ta dễ dàng đồng ý với tôi việc mua nhà ở riêng như vậy là đều đã có tính toán. Tôi cười khẩy vì thất vọng. 

Ngay ngày hôm sau tôi viết đơn ly hôn và yêu cầu chồng ký, tôi nói với anh rằng tôi thà mất nửa cái nhà này mặc dù toàn bộ tiền mua nhà là của tôi chứ không chấp nhận sống cuộc đời "giúp việc" mệt mỏi như hiện tại. 

(Độc giả giấu tên)Theo Vietnamnet

Theo Nguồn tintuconline.com.vn

Tự mua nhà để được ở riêng nhưng vẫn phải sống chung, tôi đệ đơn ly hôn thoát cảnh 'giúp việc' cho nhà chồng - Tâm Sự